Mắt Ivy thâm quầng, cả đêm hôm qua nó không ngủ,sáng ra nhìn mặt nó như ma khiến Sarah hoảng hồn.
_Cậu sao thế?vào soi gương xem kìa!!Hai mắt bụp lại rồi đó!
Ivy đưa tay dụi mắt:
_Tối qua mình không ngủ được!
_Dù có chuyện gì cũng phải lo giữ sức khỏe chứ?Cậu có như thế cũng đâu thay đổi được gì!
Ivy lắc đầu:
_Mình đâu muốn thay đổi,mình cũng không muốn suy nghĩ nhiều,thế nhưng…những chuyện đó cứ ám ảnh mình hoài,nhắm mắt là lại thấy,lại nhớ..
Sarah vỗ vai bạn:
_Mình hiểu mà nhưng cậu co như thế là không được đâu!!!Thôi cậu lo dẹp hành lý đi,để ra sân bay chứ!
_Uhm!_nó gật đầu…phải đi thôi!Để không nghĩ ngợi gì nữa hết!
_Mình chở cậu lên sân bay!Anh Dennis đòi chở nhưng mình nghĩ cậu không muốn!
_Cám ơn cậu!
Nó thở dài!!Nắng lên rồi!giờ này chắc mọi chuyện đã xong rồi!!!Tuy mới là đính hôn thôi nhưng…cầu chúc 2 người được hạnh phúc!!!
---------------------------------------
Lễ đính hôn được tổ chức tại khách sạn 5 sao Only,1 cách đơn giản,chỉ có mặt gia đình 2 bên.Ba mẹ của Stephanie đã đáp chuyến bay đến Mỹ cách đây 2 ngày…Còn về phía nhà hắn thì có thêm vài người họ hàng nữa,nhưng không có Jack…
Hắn bận 1 bộ lễ phục màu đen,that cravat trịnh trọng,hôm nay là ngày quan trọng ngất cuộc đời nó,ah không,chỉ mới là đính hôn thôi,nhưng cũng coi là 1 ngày cực kỳ quan trọng đấy chứ!Đã đến giờ dự kiến,nhưng nhân vật chính vẫn chưa xuất hiện,Stephanie.
Lúc đầu mọi người chỉ nghĩ là con gái nên chuẩn bị chậm chạp,sẽ đến trễ 1 tí nhưng đến giờ này,đã quá trưa rồi mà vẫn không thấy,nên tất cả bắt đầu lo lắng.
_Con bé đâu rồi?Sao giờ vẫn chưa đến?_mẹ hắn nhìn hắn_con gọi cho nó đi,hồi sáng nó bảo với mẹ là đi ra tiệm trang điểm rồi sẽ kêu tài xế chở thẳng đến đây!
Hắn cầm điện thoại,gọi cho Stephanie:
"Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được"
Qúai lạ?Cô bé tắt máy ư?Hắn liền gọi cho chú tài xế:
_Alo!chú James ah?chú đang ở đâu thế?
_Tôi đang ở nhà cậu_người đó trả lời
_Sao chú lại về nhà?Stephanie đâu?_hắn hét to,tất cả mọi người đều nghe thấy nó,hồi
hộp..
_Cô ấy bảo tôi chở đến tiệm trang điểm,rồi bảo rằng chút nữa có bạn đến chở đi tới chỗ
làm lễ,nên kêu tôi mới về nhà!
Hắn buông thỏng điện thoại,cô bé đi đâu vậy không biết?Bạn cô ấy là ai?cô ấy làm gì có bạn bè ở đây?mẹ Stephanie và mẹ hắn liền chạy tới:
_Sao rồi con?Stephanie đâu rồi?
_Con không biết!_hắn lắc đầu.
_Sao lại không biết?_mẹ hắn hốt hoảng hỏi.
_Cô ấy bảo rằng có bạn đến chở đi tới đây!
_Bạn ư?con bé có bạn ah?
Hắn im lặng không nói,vẫn mãi suy nghĩ…
Bạn???ai là bạn của Stephanie?nếu thật sự có bạn thì bây giờ lẽ ra là đến nơi rồi chứ?Chẳng lẽ,cô bé bị người nào chơi xấu ư?Suy nghĩ của hắn liền dẫn đến Jessica,chắc là con nhỏ này rồi,chỉ có nó mới nghĩ ra được những trò như thế!Tình cảm bệnh hoạn của Jess hắn đã biết rõ từ lâu,nhưng lâu nay thấy nó có vẻ đã không còn chú tâm đến hắn nữa,không ngờ….Nếu thật sự là cô thì tôi không bỏ qua đâu,hắn tức tối
_Con gọi đến tiệm trang điểm đi,nhanh lên con!
Hắn lại bấm fone:
_Alo!
_Chị NiNi,em đây!
_Henry hả?Có chuyện gì không em?
_Stephanie đâu chị?
_Stephanie ah?chi đâu biết!
Tim hắn đập nhanh:
_Không phải sáng nay cô ấy đến chỗ chị trang điểm sao?tài xế nhà em chở cô ấy ra tiệm của chi mà!
_Đâu có,hôm qua cô bé điện thoại bảo là dời buổi lễ đính hôn đến tuần sau nên hủy cái hẹn sáng nay,không phải sao em?có chuyện gì ah?
_Không,không có gì đâu!cám ơn chị ._Hắn cúp máy..
Vậy hóa ra không phi Jessica bày trò mà chính là em sao?Stephanie?em đang làm cái trò gì vậy?Hắn lo lắng….giờ em đang ở đâu??
"Reng…reng…"
Tiêng chuông điện thoại reo lên làm hắn giật mình…là số của Stephanie,hắn liền bắt máy
_Alo,Stephanie,bây giờ em đang ở đâu?
_……………..!
_Alo,alo!_hắn hét lên
_Anh ah!_giọng cô bé vang lên nhẹ nhàng
_Em đang ở đâu?
_Nghe em nói!em xin lỗi…em biết anh đang cố gắng làm em vui và hạnh phúc,nhưng mà…_cô bé nghẹn ngào_người anh yêu không phải em mà là chị ấy!
_Em nói cái quái gì thế?
_Em biết,chị ấy cũng yêu anh!
_Stephanie ah!
_Em đã gặp chị ấy! Chỉ để khẳng định rõ sự thật,và dù chị ấy có chối nhưng anh ah…chị ấy yêu anh lắm!
_Em đừng nói nhãm nữa!
_Chúng ta sẽ không lấy nhau nữa!_cô bé nói giọng quả quyết.
_Bây giờ em đang ở đâu?_hắn bỏ qua câu nói của Stephanie,vẫn hỏi.
_Nếu chị ấy thật sự không có tình cảm với anh thì chắc em không như thế này đâu. Dù thế nào thì em vẫn muốn là người đem lại hạnh phúc cho anh!Nhưng em hiểu…nếu không phải là chị ấy thì…không được!Đúng không anh?
_Anh đã nói là đừng nhắc đến chuyện đó nữa mà!
_Bây giờ em phải nhắc thôi!em không biết lý do vì sao mà chị ấy lại từ chối anh,nhưng em hiểu yêu một người mà không đến được với người đó là đau khổ như thế nào!!!anh hãy đến với chị ấy đi!!em tin lần này chị ấy sẽ không từ chối anh nữa đâu!
_Anh không làm được!em đừng có như thế!anh không xa em đâu.
_Anh lo cho bệnh tình của em ah?anh yên tâm!em đã đỡ rất nhiều rồi!em sẽ về Pháp chữa trị,em sẽ ổn thôi mà!
_Không được!_hắn không biết nên làm sao trong hoàn cảnh này.
_Ah,bây giờ thì anh nhanh chân lên đi!đến sân bay nội địa!
_Em đang ở đó ah?
_Không!chị ấy đang ở đó!
Tim hắn như ngừng đập:
_Sao?
_Chị ấy quyết định sẽ đi nơi khác sinh sống,chị ấy bay chuyến 2h!em tra danh sách hành khách đó!anh thấy em giỏi không?
_Anh không quan tâm!em đang ở đâu?
_Anh đừng dối lòng,anh đang rất quan tâm,phải không?Nhanh lên anh,nếu trễ là anh không bao giờ gặp lại chị ấy đâu!em sẽ về nhà giải thích mọi chuyện với mọi người!
Rồi cô bé cúp máy,hắn sững sờ…
_Sao rồi con?Con bé đâu?
Hắn quay sang tất cả mọi người:
_Con xin lỗi tất cả,chúng con đã chấm dứt!
Rồi hắn bỏ chạy thật nhanh trước những đôi mắt kinh ngạc không hiểu hắn vừa nói chuyện gì!
Stephanie nói đúng,hắn đang dối lòng,tim hắn như đang có lửa thiêu đốt lúc này!!!Dù hắn có cố gắng đến đâu đi nữa thì không thể nào xóa nhòa được hình ảnh của nhỏ,chỉ cần nghe đến nhỏ là hắn như phát cuồng lên!
_TAXIIIIIIII!_hắn la to khi vừa ra khỏi tòa khách sạn!
------------------------------------------------
Sân bay…
_Thôi được rồi!cậu về đi!
_Để mình đưa cậu vào trong!!
_Khỏi cần,mình biết đường mà!_Ivy nói!!!_cậu về đi,đi làm kẻo trễ!
_Ờ há!_Sarah giơ tay lên nhìn đồng hồ_vậy mình đi nhé!Đến nơi nhớ điện thoại cho mình!
_Uhm!cám ơn cậu!
_Bye!Mà này!
_Sao?
_Cho cậu 3 ngày thôi nhá!sau 3 ngày là phải có mặt tại đây,trễ hơn là biết tay mình!
Ivy cười hì hì:
_Oh,biết oy!bye nhé!
_Bye!
Ivy kéo vali đi,lần này chỉ là vali nhỏ thôi!^^
Phải nhanh lên,,1h hơn rồi rồi,vào mau để làm thủ tục nữa!Bỗng 1s không để ý:
_"Bốp"_một quả banh bay thẳng vào đầu nó,Chúa ơi,cái đầu con,rồi nó loáng choáng.mất đà,té uych 1 cái!Chúa ơi….cái mông con….>___<
Nó nhăn nhó,lấy tay xoa…mông ^^~…
_Đứa nào dám đá banh vào đầu bà thế hử?_nó vừa nhăn nhó vừa hét toáng lên!
_Rick!mẹ bảo con thế nào?không được đá banh ở đây cơ mà!_người phụ nữ đứng gần đó chạy lại!,bà ta la thằng bé!
_Mẹ ơiiii0a0a0a0a!_một giọng nói con nít,nó nhìn lại,1 thằng bé cỡ 4 tuổi mập mạp dễ thương đang đứng trước mặt nó,run run khóc_chị ấy dữ quá!
Người phụ nữ quay sang Ivy,hỏi:
_Thằng bé nó đá trúng cô ah?Tôi xin lỗi,cô không sao chứ?
_Tôi không sao đâu!_nó nặn ra 1 nụ cười meo méo,đứng dậy!đau đầu thì ít mà đau mông thì nhiều!>___<
_Tôi mới quay sang nói chuyện với bà bạn 1 chút là nó cầm banh đá lung tung!Xin lỗi chị đi con!
Thằng bé núp sau lưng mẹ,len lén nhìn Ivy
_Xin lỗi chị!
Nhìn điệu bộ thằng nhóc mà Ivy phì cười..
_Không sao!đừng đá banh trong đây nữa nhé!thôi chào chị,tôi phải vào trong làm giấy tờ!_nó nói
Người phụ nữ gật đầu chào nó!
Nó bước vào trong…1h20 rồi,không nhanh lên là trễ mất!Vừa đi nó vừa nghĩ…đây không phải là lần đầu tiên nó bị dính banh..lần đó…chính hắn..đã đá banh trúng đầu nó!Hôm đó…đến bây giờ nó vẫn nhớ mồn một…
1 kỷ niệm đẹp…rất đẹp…..mở đầu cho những kỷ niệm buồn…..rất buồn….
Chap 27:
Từ khách sạn đến sân bay chỉ 15p thôi!Nhưng….lúc này hắn đang rất tức tối:
_Nhanh lên nào bác tài!
_Cậu thông cảm!tôi chạy vậy là nhanh rồi đó!đường này cho vận tốc tối đa là 60miles/h thôi!
_Chạy lên 100 đi!tốn bao nhiêu tôi cũng trả!
_Đùa ah?cậu muốn tôi ra tòa ư?
"Chết tiệt!trong lúc khẩn cấp lại ngồi vào xe thằng tài xế nhát cáy này,bây giờ mà có chiếc moto của tui là tui chạy đến 140 cho ông xem"_hắn rủa thầm
Bỗng nhưng chiếc xe chạy chậm lại,chậm lại…rồi dừng hẳn:
_Cái quái gì thế??_hắn hét vào tai ông tài xế
_Không biết!kẹt xe phía trước!lạ thật,đoạn đường này ít khi kẹt xe lắm mà!
Trời ơi là trời!ông trời muốn tôi chết đi ông mới hả do hay sao?
Hắn rút trong túi ra tờ 100usd,đưa cho ông tài xế,rồi mở cửa,chạy nhanh.
Đã bao lâu rồi hắn không chạy bộ nhỉ?lại còn mặc cái áo vest nóng thế này nữa chứ!Hắn cởi áo vest ra,quăng trên đường,và chạy tiếp.
Dường như thấy thế vẫn chưa đủ,hắn giựt cái cravat ra,giục 1 bên đường,toàn đồ hiệu cả đấy!^^~
Rát….đau….hắn không biết cảm xúc của hắn lúc này thế nào nữa!!hắn cứ nhìn vào khoảng không…vô hồn….
_Ivy………..!!!!
-----------------------------------------
_Sao cơ?chi đang giữ nó ah?
_Vâng!_cô nhân viên gật đầu_hồi nãy có người nhặt được nên đem đến gửi cho tôi_vừa nói cô ta vừa cầm ra 1 chiếc bông tai nhỏ nạm đá saphira_có phải là của cô không?
Ivy reo lên vui mừng:
_Đúng rồi!cám ơn chị nhiều!
_Không có gì!
Ivy đeo chiếc hoa tai vào,đây là đôi hoa tai mẹ nó tặng cho nó,lúc ngồi trong phòng chờ nó bất giác sờ thì thấy mất..Hốt hoảng,nó chạy đi kiếm khắp nơi…2h kém…nó mặc kệ,máy bay bay thì cứ bay,không đi chuyến này còn có thể đi chuyến khác!chứ nếu mất chiêc bông tai này thì nó đau lòng lắm…
Thật là hú hồn,may có người nhặt được…..chắc tại hồi nãy thằng nhóc kia đụng nên mới rơi mất…đúng là xui xẻo…bây giờ phải đi về lại,ngày mai mới có chuyến mới…Ôi cái số tôi!Trời ơi là trời!nó than thở.
_KHÔNG….IVYYYYY!
Nó giật mình,chẳng lẽ ông trời kêu tên nó!>___<
Ivy nhìn về hướng có tiếng nói…rồi nó sững người….hắn…có phải là hắn đấy không?Hắn đang gọi tên nó….không biết hắn làm cái trò gì mà lại bị mấy người bảo vệ kia kéo ra….Rồi hắn đấm mạnh xuống đất….
Nó ngây người…không tin vào mắt mình….
_Hennn…Henry!_nó lắp bắp
Henry quay lại..và hắn cũng sững sờ…nhìn nó…..
Nó chẳng suy nghĩ được gì nữa hết!Nó chạy tới,cúi xuống cạnh hắn,lo lắng:
_Sao cậu lại ở đây?Tay cậu chảy máu rồi kìa!_nó nhìn bàn tay hắn,máu đỏ hoe.
Hắn nhìn nó…say đắm…không nói lên được tiếng nào..
_Cậu ngồi yên đó,tôi chạy đi mua băng dán cho cậu!
Nhưng nó vừa dợm đứng lên thì hắn bỗng nắm tay nó rất chặt:
_Em đừng đi!_hắn nói
Tim nó thổn thức…mắt nó cay cay…
_Tôi đi mua băng dán cho cậu mà!
Hắn kéo mạnh nó,khiến nó ngã vào người hắn…rồi hắn ôm nó..
_Đừng đi!!
Lấy hết sức bình sinh,nó đẩy hắn ra:
_Cậu đang suy nghĩ thế hả?Cậu có bình thường không?Hôm nay là lễ đính hôn của cậu mà!Sao cậu lại đến đây?
Hắn lắc đầu:
_Chuyện đó đã hủy bỏ rồi!anh không giấu được lòng mình…anh chỉ có mình em thôi Ivy ah!
_Nhưng tôi không yêu cậu!tôi phải nói bao nhiêu lần nữa cậu mới hiểu hả?_nó cố gắng giữ giọng nói bình thường.
_Em yêu anh mà!
_Không!
Hắn kéo khuôn mặt nó lại gần:
_Nhìn thẳng vào mắt anh mà nói lại câu đó đi!nói là em không yêu anh đi!!
Nó nhìn thẳng vào đôi mắt nâu dịu dàng đó…đôi mắt sâu thăm thẳm như có cả một vũ trụ trong đó..một đôi mắt ấm áp nhưng rất buồn,đôi mắt đó như đọc thấu tâm can của nó,Ivy quay mặt đi,né tránh ánh mắt ấy!
_Cậu về với Stephanie đi!
_Sao lại như thế?_hắn lay mạnh 2 vai nó_sao em lại đối với anh như thế?em yêu anh mà!Nói cho anh biết lý do đi!
Ivy lắc đầu,2 mắt nó giờ đỏ hoe:
_Cậu về với Stephanie đi!
_Không!!!anh đã rất cố gắng nhưng không được…anh chết mất!em có hiểu thế nào là nỗi đau khi yêu 1 người mà không đến được với người đó không??
Ivy nhắm mắt lại,để mặt cho 2 hàng nước mắt rơi xuống….em biết chứ….
_Tôi van cậu,cậu hãy quên tôi đi!
_Nếu anh quên được,anh đã quên từ lâu rồi!!!em xem này_hắn cầm tay Ivy,đưa lên ngực mình_em cảm thấy gì không?Trái tim của anh đang đập đây này,trái tim anh muốn nói với em rằng:nếu không có em,nó sẽ ngừng đập!
Ivy bật khóc:
_Đừng mà…cậu đừng như thế!Không được đâu!!!_nếu cứ tiếp tục thế này…làm sao nó dứt khoát được?
Hắn nhìn Ivy,đắm đuối:
_Em yêu anh,phải không?
Nó vẫn khóc…
_Trả lời anh đi!
Nó sợ ánh mắt của hắn….nó sợ nó không kềm lòng được…
_Không đư…..
Nó không có cơ hội nói tiếp,vì đôi môi của nó đã bị chặn lại bởi cái hôn của hắn…một nụ hôn nồng ấm…thật êm,thật ngọt….nó như muốn tan ra trong nụ hôn ấy….
Rồi hắn nhẹ nhàng buông nó ra…
_Anh yêu em,Ivy ah!
Nó ôm hắn thật chặt,thật chặt,khóc nức nở…Nó thua rồi…nó thua nhịp đập của con tim,nó thua bởi tình yêu của hắn dành cho nó quá nhiều…cảm giác của nó bây giờ là như thế nào??Sợ hãi….lo lắng…..đau khổ??
Chỉ có 1 câu trả lời đúng lúc này….Nó không suy nghĩ gì nữa hết,không nghĩ đến ba nó sẽ như thế nào,lần này nó chỉ muốn sống thật với cảm xúc của nó ….và đó là "Hạnh phúc"
-------------------------------------------------
Bên khu vực bay quốc tế,một cô bé trông như thiên thần đang kéo hành lý …
Người bảo vệ hỏi:
_Cô đi chuyến bay nào?
_AA315_cô gái trả lời_đi Pháp!
_Cô quẹo phải là đến bàn làm giấy tờ!_người bảo vệ giơ tay chỉ .
Cô gái gật đầu,cám ơn..
Cô nhìn quanh sân bay….đông đúc,nhộn nhịp…nhưng người duy nhất mà cô yêu lại đang có mặt ở nơi khác
_Chúc anh hạnh phúc,tình yêu của em!_cô mỉm cười,và rồi cô đi vào trong…
CHAP 28:
Chiếc taxi vàng chạy chậm dần..rồi dừng hẳn trước nhà Sarah…Ivy bước xuống,chợt 1 cánh tay nắm nó lại:
_Em phải vào ư?
Nó quay lại nhìn hắn,đôi mắt hắn đượm buồn.Nó thở dài:
_Uhm!anh về nhà đi!
_Nhưng….
_Có chuyện gì em sẽ liên lạc với anh sau.
Hắn lắc đầu:
_Không được!Lỡ như em lại mất tích nữa thì sao?
_Em đâu có mất tích!
Hắn đan đan 2 tay vào nhau:
_Nhưng mà….nhưng mà….lần trước…
_Lần trước là khác!bây giờ là khác!
_Em hứa đi!
_Hứa gì?
_Hứa là không bao giờ thay đổi ý kiến nữa,hứa là đừng bao giờ rời xa anh nữa!
Nó nhìn hắn….khác hẳn cái vẻ mặt kiêu ngạo,chảnh chẹ hồi trước…hắn bây giờ…trông…tội nghiệp và yêu thế ^^
_Em hứa mà!_Nó gật đầu_em vào nhà đây!
_Khoan đã!_hắn gọi.
_Sao?
_Tạm biệt vậy thôi ư?
Nó nhìn hắn,tỏ vẻ không hiểu ý.Hắn giơ má ra:
_Mi 1 cái tạm biệt đi!
ọc ọc!!!=__=‘’
_Người ta nhìn kìa!_nó liếc về phía ông tài xế nãy giờ đang nhìn 2 đứa nó qua gương chiếu hậu ^^~
_Mặc kệ!_hắn bướng.
Ivy nhăn nhó,nhưng nhìn hắn dễ thương quá đi mất ^^.Nó cúi đầu vào trong,hun 1 cái chóc lên má hắn:
_Vậy được chưa?
_Thêm 1 cái nữa nhá!_hắn nheo mắt..
_Không….về đi!_Nó nói
Ivy đóng cửa xe lại cái bụp.Ra hiệu cho tài xế lái xe đi!
Nó nhìn theo đến lúc chiếc taxi khuất hẳn,một cảm giác lạ lẫm xuất hiện,nó chưa bao giờ cảm nhận được trước đây…Nó muốn quên đi mọi thứ,chỉ sống với cảm giác như vậy thôi.Một làn gió mát thổi qua,bất giác…nó mỉm cười…
Nó quay lưng đi vào nhà…nhưng ….nụ cười trên môi nó vụt tắt…
Henry đẩy cửa bước vào nhà…Đúng như hắn dự kiến,ba mẹ hắn đang ngồi đợi hắn.Mặt ba hắn đanh lại,tức giận.
_Mày còn về cái nhà này làm gì nữa?Tao không có thằng con như mày!_ông hét lớn
Hắn im lặng,không nói.
_Con làm gì mà đến nỗi Stephanie nó không chịu làm lễ?_mẹ hắn hỏi,giọng nói cũng lộ vẻ trách móc.
_Stephanie đâu rồi mẹ?cô ấy về chưa?
_Nó bay về Paris rồi!
_Sao?_hắn bất ngờ,Stephanie nói là trở về đây cơ mà.
_Mày còn làm bộ ngạc nhiên như thế được hay sao?Mày làm tao xấu hổ đến thế nào mới vừa??
_Bây giờ ba muốn nói sao cũng được,con không có ý kiến.
_Được lắm,vậy bây giờ mày đưa con bé quay trở về đây đi!
_Ba!_hắn nhìn ba hắn
_Sao?
Hắn lắc đầu:
_Không được!
_Sao lại không được,mày làm con bé giận thì mày phải đi xin lỗi nó chứ?
_Con sẽ không lấy cô ấy đâu!con đã nói là mọi chuyện kết thúc rồi mà!
_Mày coi mọi chuyện cứ như là trò đùa hay sao?mày muốn lấy thì lấy,muốn bỏ thì bỏ!
_Con không có ý đó!_hắn nhìn thẳng vào mặt ông_con không yêu Stephanie,ngay từ đầu con chỉ là thương hại cô ấy!Nhưng người rút lui trong chuyện này là Stephanie,cô bé không muốn lấy 1 người không yêu mình!
Mẹ hắn cất tiếng:
_Sao lại thế???Dù con có thương hại nó thì cũng đừng để cho nó biết chứ??
_Con yêu người khác…mẹ ah!!_Hắn thú nhận..
_Chẳng phải…chẳng phải…mẹ đã nói với con rồi sao?
_Con xin lỗi!con cứ nghĩ mọi chuyện sẽ đơn giản như thế!Nhưng ..con sai rồi…con không quên Ivy được!
_Có phải…có phải là đứa con gái nhà Harnett không?Cái đứa là vợ sắp cưới của nhà Livingstone?_Ba hắn hỏi
_Tên cô ấy là Ivy Harnett,cô ấy không còn là vơ chưa cưới của Stephen nữa!_hắn chỉnh lại.
Nhưng ba hắn không để tâm đến điều đó….ông tái mặt…đứng dậy…bỏ đi vào trong phòng.
Thái độ thay đổi kì lạ của ông khiến hắn thấy lạ….Hắn đã để ý từ trước rồi,mỗi lần nhắc đến nhà Ivy là ông lại như thế…Có chuyện gì đã xảy ra??Hắn suy nghĩ,Ivy dù yêu hắn nhưng vẫn 5 lần bảy lượt từ chối hắn..Henry ráp những nỗi nghi ngờ lại….Có khi nào…có khi nào….đã có chuyện gì xảy ra giữa 2 gia đình…mà hắn không biết???